老去

宋代 宋祁
老去惯摇落,第看芳岁阴。 穗残饥鸟集,荷破曝龟沈。 远岫多馀紫,寒溪有定浔。 残蝉何所畏,缄口抱秋林。
lǎo guàn yáo luò   kàn fāng suì yīn
suì cán niǎo   guī shěn
yuǎn xiù duō   hán yǒu dìng xún
cán chán suǒ wèi   jiān kǒu bào qiū lín