劳农安德镇古刹过句德华园二首

宋代 程公许
青炜留中分,风日和且酽。 冰绡熨远空,云锦织方甸。 宵政自古然,长官欲身劝。 皤皤彼黄发,恳恳余素念。 胼胝无乃劳,推沥不敢怨。 文移窘星火,日夕靦颜面。 所欣岁扆熟,况复江可堰。 蒙袂奚自来,储粟何以赡。 瓣香企璇穹,偏界雨美膳。 使民乐耕桑,为国罢征战。 尧俗可尽封,呜呼何日见。
qīng wěi liú zhōng fēn   fēng qiě yàn  
bīng xiāo yùn yuǎn kōng   yún jǐn zhī fāng diān  
xiāo zhèng rán   zhǎng guān shēn quàn  
huáng   kěn kěn niàn  
pián zhī nǎi láo   tuī gǎn yuàn  
wén jiǒng xīng huǒ   tiǎn yán miàn  
suǒ xīn suì shú   kuàng jiāng yàn  
méng mèi lái   chǔ shàn  
bàn xiāng xuán qióng   piān jiè měi shàn  
shǐ 使 mín yuè gēng sāng   wèi guó zhēng zhàn  
yáo jǐn fēng   jiàn