老境

宋代 陆游
发白未及童,齿摇未及脱,正如一席饮,烧烛将见跋。 溪山环草舍,霜露侵布褐。 文章虽自力,亦已强弩末。 宁将垂老耳,更受世事聒?匡庐入我梦,行已寄瓶钵。
bái wèi tóng   chǐ 齿 yáo wèi tuō   zhèng yǐn   shāo zhú jiāng jiàn
shān huán cǎo shè   shuāng qīn
wén zhāng suī   qiáng
níng jiāng chuí lǎo ěr   gèng shòu shì shì guā   kuāng mèng   xíng píng