老将行

清代 王昌麟
汉家中叶赤眉起,男儿报国辞乡里。大布裹头谒长官,长矛突阵酬知己。 当时军帅重豪英,握手款语如弟兄。群贼见马但罗拜,搴旗独舞人皆惊。 烟尘荡尽战袍紫,论功尚是辽东豕。抃掌且欢天下平,归来稳卧云山里。 生儿能耕女能织,邻叟时来同酒食。醉后犹弯八石弓,腐儒愕视誇神力。 去年关东有书至,蛟鼍上岸来争地。重提宝剑诀亲知,跃马往输囊底智。 讵图时势一朝变,健儿掉首羞言战。不闻刁斗响壕墙,但见胡床摇羽扇。 独上高岗喝窜兵,军衣改制无姓名。横冲已失刀戈利,挺立谁与枪炮争。 斩馘无功逃不死,朝廷自有通和使。靴根跌断太行山,泪血空增辽海水。 忆我年少战阊门,电击雷奔扫盗屯。夷兵踸踔不入眼,旁望驰突惊其魂。 请缨无成敌早料,吾侪尚在英俄笑。白发封侯只等閒,伤心岂为终屠钓。 邻儿意气吞长鲸,夜凉来问阴符经。忧时但愿欃枪隐,不向天涯被甲行。
hàn jiā zhōng chì méi   nán ér bào guó xiāng guǒ tóu zhǎng guān cháng   máo zhèn chóu zhī    
dāng shí jūn shuài zhòng háo yīng   shǒu kuǎn xiōng qún zéi jiàn dàn luó bài qiān   rén jiē jīng    
yān chén dàng jǐn zhàn páo   lùn gōng shàng shì liáo dōng shǐ biàn zhǎng qiě huān tiān xià píng guī   lái wěn yún shān    
shēng ér néng gēng néng zhī   lín sǒu shí lái tóng jiǔ shí zuì hòu yóu wān dàn gōng   è shì kuā shén    
nián guān dōng yǒu shū zhì   jiāo tuó shàng àn lái zhēng chóng bǎo jiàn jué qīn zhī yuè   wǎng shū náng zhì    
shí shì zhāo biàn   jiàn ér diào shǒu xiū yán zhàn wén diāo dǒu xiǎng háo qiáng dàn   jiàn chuáng yáo shàn    
shàng gāo gǎng cuàn bīng   jūn gǎi zhì xìng míng héng chōng shī dāo tǐng   shuí qiāng pào zhēng    
zhǎn guó gōng táo   cháo tíng yǒu tōng shǐ 使 xuē gēn diē duàn tài háng shān lèi   xuè kōng zēng liáo hǎi shuǐ    
nián shào zhàn chāng mén   diàn léi bēn sǎo dào tún bīng chěn chuō yǎn páng   wàng chí jīng hún    
qǐng yīng chéng zǎo liào   chái shàng zài yīng é xiào bái fēng hóu zhǐ děng xián shāng   xīn wèi zhōng diào    
lín ér tūn cháng jīng   liáng lái wèn yīn jīng yōu shí dàn yuàn chán qiāng yǐn   xiàng tiān bèi jiǎ xíng