老欢

宋代 刘克庄
功名幻妄炊粱枕,岁月奔忙下坂轮。 昔作时来木居士,今为暑退竹夫人。 白襦裙稳于归衮,黄独苗甘似食珍。 老汉秃残惟齿发,不妨句子尚尖新。
gōng míng huàn wàng chuī liáng zhěn   suì yuè bēn máng xià bǎn lún
zuò shí lái shì   jīn wèi shǔ tuì 退 zhú rén
bái qún wěn guī gǔn   huáng miáo gān shì shí zhēn
lǎo hàn cán wéi chǐ 齿   fáng zi shàng jiān xīn