老恨

唐代 孟郊
无子抄文字,老吟多飘零。有时吐向床,枕席不解听。 斗蚁甚微细,病闻亦清泠。小大不自识,自然天性灵。
zi chāo wén   lǎo yín duō piāo líng yǒu shí xiàng chuáng   zhěn jiě tīng
dòu shèn wēi   bìng wén qīng líng xiǎo shí   rán tiān xìng líng