老病追感壮岁读书之乐作短歌

宋代 陆游
少年志力强,文史富三冬;但喜寒夜永,那知睡味浓。 庭树风淅淅,城楼鼓冬冬,自鞭不少贷,冻坐闻晨钟。 探义剧攻玉,摛文笑雕龙;落纸笔纵横,围坐书叠重,得意自吟讽,清悲答莎蛩。 饥肠得一饼,美如紫驼峰。 俯仰五十年,干世终不逢。 夜半起饭牛,颓然成老农。 束书不更读,蠹简流尘封。 世无袁伯业,太息吾何从!
shào nián zhì qiáng   wén shǐ sān dōng   dàn hán yǒng   zhī shuì wèi nóng
tíng shù fēng   chéng lóu dōng dōng   biān shǎo dài   dòng zuò wén chén zhōng
tàn gōng   chī wén xiào diāo lóng   luò zhǐ zòng héng   wéi zuò shū dié zhòng   yín fěng   qīng bēi shā qióng
cháng bǐng   měi tuó fēng
yǎng shí nián   gàn shì zhōng féng
bàn fàn niú   tuí rán chéng lǎo nóng
shù shū gēng   jiǎn liú chén fēng
shì yuán   tài cóng