老病

宋代 陆游
湖上归耕一病翁,此心非复少年同。 读书初恨岁时速,闻道始知身世空。 匠石不能材社栎,弋人何意慕冥鸿。 新春愈觉支离甚,又付生涯药裹中。
shàng guī gēng bìng wēng   xīn fēi shào nián tóng
shū chū hèn suì shí   wén dào shǐ zhī shēn shì kōng
jiàng shí néng cái shè   rén míng hóng 鸿
xīn chūn jué zhī shén   yòu shēng yào guǒ zhōng