兰竹篇

明代 张宁
幽兰发深谷,修篁生茂林。托根偶相并,香霭凌繁阴。 逢时苦不早,霜雪纷相侵。耻为桃李妍,眷怀金石心。 幸此平安意,起坐弦吾琴。
yōu lán shēn   xiū huáng shēng mào lín tuō gēn ǒu xiāng bìng xiāng   ǎi líng fán yīn    
féng shí zǎo   shuāng xuě fēn xiāng qīn chǐ wèi táo yán juàn   huái jīn 怀 shí xīn    
xìng píng ān   zuò xián qín