兰仲文寄诗二十六韵勉和以谢之

元代 耶律楚材
我爱仲文公,敦纯有古风。科名擢乙选,制策肯宸衷。 作事能谋始,为人克有终。养如邹轲气,成自仲尼镕。 致主忠诚恳,容人便腹空。一朝淹骥足,百里试鸠功。 牛刃聊施割,囊锥已脱锋。屯方雷雨动,泰末地天通。 聚散悲欢里,兴亡梦寐中。势倾秦失鹿,奸殒鲧为熊。 不学东方朔,谁徵皇甫嵩。洛阳传白傅,江夏誉黄童。 上国平诸域,舆情达四聪。百司将布置,多士想登庸。 未识荆州面,徒思卫玠容。中原期混一,天子访英雄。 嘉运人皆幸,亨时君又逢。污俗风已变,明主德方隆。 施雨皇恩布,如流直谏从。凯元咸戮力,稷契各言忠。 我愧凡庸士,恩沾造化工。兵氛箕尾没,剑气斗牛冲。 西华将归马,南阳莫卧龙。孝廉为选举,仁义作帡幪。 历运千年合,衣冠万国同。草仪独有子,行待泰山封。
ài zhòng wén gōng   dūn chún yǒu fēng míng zhuó xuǎn zhì   kěn chén zhōng    
zuò shì néng móu shǐ   wéi rén yǒu zhōng yǎng zōu chéng   zhòng róng    
zhì zhǔ zhōng chéng kěn   róng rén biàn 便 kōng zhāo yān bǎi   shì jiū gōng    
niú rèn liáo shī   náng zhuī tuō fēng tún fāng léi dòng tài   tiān tōng    
sàn bēi huān   xīng wáng mèng mèi zhōng shì qīng qín shī jiān 鹿   yǔn gǔn wèi xióng    
xué dōng fāng shuò   shuí zhēng huáng sōng luò yáng chuán bái jiāng   xià huáng tóng    
shàng guó píng zhū   qíng cōng bǎi jiāng zhì duō   shì xiǎng dēng yōng    
wèi shí jīng zhōu miàn   wèi jiè róng zhōng yuán hùn tiān   fǎng yīng 访 xióng    
jiā yùn rén jiē xìng   hēng shí jūn yòu féng fēng biàn míng   zhǔ fāng lóng    
shī huáng ēn   liú zhí jiàn cóng kǎi yuán xián   yán zhōng    
kuì fán yōng shì   ēn zhān zào huà gōng bīng fēn wěi méi jiàn   dòu niú chōng    
西 huá jiāng guī   nán yáng lóng xiào lián wèi xuǎn rén   zuò píng méng    
yùn qiān nián   guān wàn guó tóng cǎo yǒu zi xíng   dài tài shān fēng