兰畹见和鄙语无尘亭复用前韵

宋代 耶律铸
草色连阶草满庭,且图荣悦野人情。任呼醉隐为书簏,要识书淫已醉经。 高卧莫疑将索价,浮游须不近沽名。祇消卷迹嚣尘外,寄傲空凉水上亭。
cǎo lián jiē cǎo mǎn tíng   qiě róng yuè rén qíng rèn zuì yǐn wéi shū   yào shí shū yín zuì jīng
gāo jiāng suǒ jià   yóu jìn míng xiāo juǎn xiāo chén wài   ào kōng liáng shuǐ shàng tíng