兰亭诗二首 其二

魏晋 王羲之
悠悠大象运,轮转无停际。陶化非吾因,去来非吾制。 宗统竟安在,即顺理自泰。有心未能悟,适足缠利害。 未若任所遇,逍遥良辰会。三春启群品,寄畅在所因。 仰望碧天际,俯磐绿水滨。寥朗无厓观,寓目理自陈。 大矣造化功,万殊莫不均。群籁虽参差,适我无非新。 猗与二三子,莫匪齐所托。造真探玄根,涉世若过客。 前识非所期,虚室是我宅。远想千载外,何必谢曩昔。 相与无相与,形骸自脱落。鉴明去尘垢,止则鄙吝生。 体之固未易,三觞解天刑。方寸无停主,矜伐将自平。 虽无丝与竹,玄泉有清声。虽无啸与歌,咏言有馀馨。 取乐在一朝,寄之齐千龄。合散固其常,修短定无始。 造新不暂停,一往不再起。于今为神奇,信宿同尘滓。 谁能无此慨,散之在推理。言立同不朽,河清非所俟。
yōu yōu xiàng yùn   lún zhuàn tíng táo huà fēi yīn   lái fēi zhì
zōng tǒng jìng ān zài   shùn tài yǒu xīn wèi néng   shì chán hài
wèi ruò rèn suǒ   xiāo yáo liáng chén huì sān chūn qún pǐn   chàng zài suǒ yīn
yǎng wàng tiān   pán 绿 shuǐ bīn liáo lǎng guān   chén
zào huà gōng   wàn shū jūn qún lài suī cēn   shì fēi xīn
èr sān   fěi suǒ tuō zào zhēn tàn xuán gēn   shè shì ruò guò
qián shí fēi suǒ   shì shì zhái yuǎn xiǎng qiān zǎi wài   xiè nǎng
xiāng xiāng   xíng hái tuō luò jiàn míng chén gòu   zhǐ lìn shēng
zhī wèi   sān shāng jiě tiān xíng fāng cùn tíng zhǔ   jīn jiāng píng
suī zhú   xuán quán yǒu qīng shēng suī xiào   yǒng yán yǒu xīn
zài zhāo   zhī qiān líng sàn cháng   xiū duǎn dìng shǐ
zào xīn zàn tíng   wǎng zài jīn wèi shén   xìn 宿 tóng chén
shuí néng kǎi   sàn zhī zài tuī yán tóng xiǔ   qīng fēi suǒ