兰亭

元代 王冕
东晋风流安在哉,烟岚漠漠山崔嵬。衰兰无苗土花盛,长松落雪孤猿哀。 满地红阳似无主,春风不独黄鹂语。 当时诸子已寂寥,真本《兰亭》在何许?攲檐老树缘女萝,崩崖断壁青相磨。 旧时觞咏行乐地,今朝鱼鼓瞿昙家。荒林昼静响啄木,流水潺潺绕山曲。 游人不来芳草多,习习馀风度空谷。去年载酒诵古诗,今年拄杖读古碑。 年年慷慨入清梦,何事俯仰成伤悲。故人不见天地老,千古溪山为谁好? 空亭回首独凄凉,山月无痕修竹少。
dōng jìn fēng liú ān zài zāi   yān lán shān cuī wéi shuāi lán miáo huā shèng   cháng sōng luò xuě yuán āi
mǎn hóng yáng shì zhǔ   chūn fēng huáng
dāng shí zhū liáo   zhēn běn lán tíng zài   yán lǎo shù yuán luó   bēng duàn qīng xiāng
jiù shí shāng yǒng xíng   jīn zhāo tán jiā huāng lín zhòu jìng xiǎng zhuó   liú shuǐ chán chán rào shān
yóu rén lái fāng cǎo duō   fēng kōng nián zǎi jiǔ sòng shī   jīn nián zhǔ zhàng bēi
nián nián kāng kǎi qīng mèng   shì yǎng chéng shāng bēi rén jiàn tiān lǎo   qiān shān wèi shuí hǎo  
kōng tíng huí shǒu liáng   shān yuè hén xiū zhú shǎo