懒趣

宋代 陆游
谢病掩柴荆,年来懒趣成。舌根茶味永,鼻观酒香清。 已矣驰驱息,悠然磊磈平。高眠得三昧,梦断已窗明。
xiè bìng yǎn chái jīng   nián lái lǎn chéng shé gēn chá wèi yǒng   guān jiǔ xiāng qīng
chí   yōu rán lěi wěi píng gāo mián sān mèi   mèng duàn chuāng míng