兰陵王 渔父

宋代 杨泽民
翠竿直。一叶扁舟漾碧。澄江上、几度啸日迎风,怡怡钓秋色。 渔乡共水国。都属沧浪傲客。烟波外,风笠雨蓑,才掷丝纶便千尺。 飘然去无迹。恣脚扣双船,帆挂轻席。盈钩香饵鱼争食。 更拨棹葭岸,放篙菱浦,才过新栅又旧驿。占江南江北。 堪恻。利名积。算纵有豪华,难比清寂。须知此乐天无极。 有一斗芳酒,数声横笛。芦花深夜,半醉里、任露滴。
cuì gān 竿 zhí piān zhōu yàng chéng jiāng shàng xiào yíng fēng diào   qiū        
xiāng gòng shuǐ guó dōu shǔ cāng làng ào yān wài fēng   suō cái zhì   lún biàn qiān chǐ 便      
piāo rán jiǎo kòu shuāng chuán fān   guà qīng yíng gōu xiāng ěr zhēng shí      
gèng zhào jiā àn   fàng gāo líng   cái guò xīn zhà yòu jiù 驿 zhàn jiāng nán jiāng běi    
kān míng suàn zòng yǒu háo huá nán   qīng zhī tiān        
yǒu dòu fāng jiǔ   shù shēng héng huā shēn bàn   zuì rèn