兰陵王·雁归北

宋代 刘辰翁
雁归北。渺渺茫茫似客。春湖里,曾见去帆,谁遣江头絮风息。千年记当日。难得。宽闲抱膝。兴亡事,马上飞花,看取残阳照亭驿。哀拍。愿归骨。怅毡帐何匹,湩酪何食。相思青冢头应白。想荒坟酹酒,过车回首,香魂携手抱相泣。但青草无色。语绝。更愁极。漫一番青青,一番陈迹。瑶池黄竹哀离席。约八骏犹到,露桃重摘。金铜知道,忍去国,忍去国。
yàn guī běi miǎo miǎo máng máng shì chūn   céng jiàn fān   shuí qiǎn jiāng tóu fēng qiān nián dāng nán de kuān xián bào xīng wáng shì   shàng fēi huā   kàn cán yáng zhào tíng 驿 āi pāi yuàn guī chàng zhān zhàng   dòng lào shí xiāng qīng zhǒng tóu yīng bái xiǎng huāng fén lèi jiǔ   guò chē huí shǒu   xiāng hún xié shǒu bào xiāng dàn qīng cǎo jué gèng chóu màn fān qīng qīng   fān chén yáo chí huáng zhú āi yuē jùn yóu dào   táo zhòng zhāi jīn tóng zhī dào   rěn guó   rěn guó