兰陵王·燕穿幕

宋代 李昴英
燕穿幕。春在深深院落。单衣试,龙沫旋薰,又怕东风晓寒薄。别来情绪恶。瘦得腰围柳弱。清明近。正似海棠,怯雨芳踪任飘泊。 钗留去年约。恨易老娇莺,多误灵鹊。碧云杳渺天涯各。望不断芳草,更迷香絮,回文强写字屡错。泪欲注还阁。孤酌。住春脚。便彩局谁堪,宝轸慵学。阶除拾取飞花嚼。是多少春恨,等闲吞却。阑干猛拍,叹命薄,悔旧诺。
yàn chuān 穿 chūn zài shēn shēn yuàn luò dān shì   lóng xuán xūn   yòu dōng fēng xiǎo hán báo bié lái qíng è shòu yāo wéi liǔ ruò qīng míng jìn zhèng shì hǎi táng   qiè fāng zōng rèn piāo
chāi liú nián yuē hèn lǎo jiāo yīng   duō líng què yún yǎo miǎo tiān wàng duàn fāng cǎo   gèng xiāng   huí wén qiáng xiě cuò lèi zhù hái zhuó zhù chūn jiǎo biàn 便 cǎi shuí kān   bǎo zhěn yōng xué jiē chú shí fēi huā jué shì duō shǎo chūn hèn   děng xián tūn què lán gān měng pāi   tàn mìng   huǐ jiù nuò