兰陵王·晚烟直

宋代 方千里
晚烟直。池沼波痕皱碧。年芳为、花态柳情。挼粉揉情酿春色。繁华记上国。曾识。倾城幼客,风流是、联句送钩,笺绿绡红递书尺。 行云去无迹。念暖响歌台,香雾瑶席。当时谁信盟言食。知一岁离聚,几多间阻,人生如梦寄堠驿。况分散南北。 悲恻。万愁积。奈鸾凤欢疏,鱼雁音寂。天涯何处相思极。但目断芳草,恨随塞笛。那堪庭院,更听得,夜雨滴。
wǎn yān zhí chí zhǎo hén zhòu nián fāng wèi huā tài liǔ qíng ruá fěn róu qíng niàng chūn fán huá shàng guó céng shí qīng chéng yòu   fēng liú shì lián sòng gōu   jiān 绿 xiāo hóng shū chǐ
xíng yún niàn nuǎn xiǎng tái   xiāng yáo dāng shí shuí xìn méng yán shí zhī suì   duō jiàn   rén shēng mèng hòu 驿 kuàng fēn sǎn nán běi
bēi wàn chóu nài luán fèng huān shū   yàn yīn tiān chǔ xiāng dàn duàn fāng cǎo   hèn suí sāi kān tíng yuàn   gèng tīng