兰陵王 秋感

明代 王夫之
伤心事。今日从何说起。剑光冷,血溅潭龙,落叶风高云际寺。 宾鸿传锦字。向道。海云孤峙。天涯远,欲托传情,不怕关河阻迢递。 露坠芙蓉死。问秋藕可能,将丝重系。吹箫人老吴阊市。 向夜阑人静,閒提半语,也怕吟虫相调戏。拥孤衾独睡。 凭梦。将愁寄。更天海悠悠,望断烟水。纵然有梦成差异。 难寻觅酒伴,同垂珠泪。想天□□,□也了,无惭愧。
shāng xīn shì jīn cóng shuō jiàn guāng lěng xuè jiàn   tán lóng luò   fēng gāo yún      
bīn hóng 鸿 chuán jǐn xiàng dào hǎi yún zhì tiān yuǎn tuō chuán   qíng guān   tiáo        
zhuì róng wèn qiū ǒu néng jiāng   zhòng chuī xiāo rén lǎo chāng shì      
xiàng lán rén jìng   xián bàn   yín chóng xiāng tiáo yōng qīn shuì    
píng mèng jiāng chóu gèng tiān hǎi yōu yōu wàng duàn   yān shuǐ zòng rán yǒu mèng chéng chā        
nán xún jiǔ bàn   tóng chuí zhū lèi xiǎng tiān         le   cán kuì