兰陵王 其二 春雨

宋代 高观国
洒虚阁。羃羃天垂似幕。春寒峭,吹断万丝,湿影和烟暗帘箔。 清愁晚来觉。佳景愔愔过却。芳郊外,莺恨燕愁,不管秋千冷红索。 行云楚台约。念今古凝情,朝暮如昨。啼红湿翠春情薄。 谩一犁江上,半篙堤外,勾引轻阴趁暮角。正孤绪寂寞。 斑驳。止还作。听点点檐声,沈沈春酌。只愁入夜东风恶。 怕催教花放,趁将花落。冥冥烟草,梦正远,恨怎托。
tiān chuí shì chūn hán qiào chuī duàn   wàn shī yǐng   湿 yān àn lián      
qīng chóu wǎn lái jué jiā jǐng yīn yīn guò què fāng jiāo wài yīng hèn   yàn chóu guǎn   qiū qiān lěng hóng suǒ      
xíng yún chǔ tái yuē niàn jīn níng qíng zhāo   zuó hóng shī cuì chūn 湿 qíng báo      
mán jiāng shàng   bàn gāo wài   gōu yǐn qīng yīn chèn jiǎo zhèng    
bān zhǐ hái zuò tīng diǎn diǎn yán shēng shěn shěn   chūn zhuó zhǐ chóu dōng fēng è        
cuī jiào huā fàng   chèn jiāng huā luò míng míng yān cǎo mèng   zhèng yuǎn hèn   zěn tuō