兰陵王 江上逢北使寄书和清真

清代 郑文焯
片帆直,春草连江自碧。吴亭外飞絮乱鸦,冉冉离天可怜色。 青山恋去国。应识长安旧客。归鸿尽,回首暮云,一纸京书泪盈尺。 经年尚萍迹。叹梦堕吟鞭,香冷歌席。残花残酒过寒食。 看十里村杏,数行门柳,东风吟恨遍水驿。甚天限南北。 幽恻。暗怀积。念帐镜尘空,廊屧音寂,前游到处成愁极。 但逝水光景,过风箫笛。沉沉孤馆,更夜尽、断漏滴。
piàn fān zhí   chūn cǎo lián jiāng tíng wài fēi luàn rǎn   rǎn tiān lián    
qīng shān liàn guó yīng shí cháng ān jiù guī hóng jǐn huí 鸿 shǒu   yún zhǐ   jīng shū lèi yíng chǐ      
jīng nián shàng píng tàn mèng duò yín biān xiāng   lěng cán huā cán jiǔ guò hán shí      
kàn shí cūn xìng   shù xíng mén liǔ   dōng fēng yín hèn biàn shuǐ 驿 shén tiān xiàn nán běi    
yōu àn huái 怀 niàn zhàng jìng chén kōng láng xiè   yīn qián yóu   dào chù chéng chóu      
dàn shì shuǐ guāng jǐng   guò fēng xiāo chén chén guǎn gēng   jǐn duàn lòu