兰陵王(和吴宣卿)

宋代 葛郯
乱烟簇。帘外青山渐肃。莲房静。荷盖半残,欲放清涟媚溪绿。凭高送远目。飞起沧洲雁鹜。寒窗静,荼コ未深,一枕胡床昼眠足。闲行问松菊。今□雨谁家,空对银烛。箫声忽下瑶台曲。看鹤舞风动,乌啼云起,何须舟内怨女哭。抱琴写幽独。情触。会相续。况节近中元,月浪翻屋。长鲸愁晓寒蟾促。要百柁倾□,万花流玉。山肴倒尽,又空腹,鲙野蔌。
luàn yān lián wài qīng shān jiàn lián fáng jìng gài bàn cán   fàng qīng lián mèi 绿 píng gāo sòng yuǎn fēi cāng zhōu yàn hán chuāng jìng     wèi shēn   zhěn chuáng zhòu mián xián xíng wèn sōng jīn   shuí jiā   kōng duì yín zhú xiāo shēng xià yáo tái kàn fēng dòng   yún   zhōu nèi yuàn bào qín xiě yōu qíng chù huì xiāng kuàng jié jìn zhōng yuán   yuè làng fān cháng jīng chóu xiǎo hán chán yào bǎi duò qīng     wàn huā liú shān yáo dào jǐn   yòu kōng   kuài