兰陵王 闺怨

近现代 魏元旷
怅幽独。向天涯极目。流年住、陡地春来,日日东风换新绿。 春来便恁速。低簇垂杨似麴。亭皋外、芳草碧波,一抹寒烟散空曲。 罗帏梦重续。尚宝瑟银筝,相对华烛。新愁旧恨纷相触。 正卐字香灭,水晶帘断,迢迢锦字未忍读。枉缄泪千束。 卜筑。倚空谷。几憔悴冰霜,人淡如菊。华发难簪沐。 漫解赠钿盒,寄将搔玉。无言心字,共社燕,但暗嘱。
chàng yōu xiàng tiān liú nián zhù dǒu chūn lái   dōng fēng huàn xīn 绿
chūn lái biàn 便 nèn chuí yáng shì tíng gāo wài fāng cǎo   hán yān sàn kōng
luó wéi mèng zhòng shàng bǎo yín zhēng   xiāng duì huá zhú xīn chóu jiù hèn fēn xiāng chù
zhèng wàn xiāng miè   shuǐ jīng lián duàn   tiáo tiáo jǐn wèi rěn wǎng jiān lèi qiān shù
zhù kōng qiáo cuì bīng shuāng   rén dàn huá nán zān
màn jiě zèng diàn   jiāng sāo yán xīn   gòng shè yàn   dàn àn zhǔ