兰陵王·古堤直

宋代 陈允平
古堤直。隔水轻阴飏碧。东风路,还是舞烟眠露,年年自春色。红尘遍京国。留滞高阳醉客。斜阳外,千缕翠条,仿佛流莺度金尺。 长亭半陈迹。记曾系征鞍,频护歌席。匆匆江上又寒食。回首处应念,旧曾攀折,依然离恨遍四驿。倦游尚南北。 恻恻。怨怀积。渐楚榭寒收,隋苑春寂。眉颦不尽相思极。想人在何处,倚楼横笛。闲情似絮,更那听,夜雨滴。
zhí shuǐ qīng yīn yáng dōng fēng   hái shì yān mián   nián nián chūn hóng chén biàn jīng guó liú zhì gāo yáng zuì xié yáng wài   qiān cuì tiáo   fǎng 仿 liú yīng jīn chǐ
cháng tíng bàn chén céng zhēng ān   pín cōng cōng jiāng shàng yòu hán shí huí shǒu chù yīng niàn   jiù céng pān zhé   rán hèn biàn 驿 juàn yóu shàng nán běi
yuàn huái 怀 jiàn chǔ xiè hán shōu   suí yuàn chūn méi pín jìn xiāng xiǎng rén zài chǔ   lóu héng xián qíng shì   gèng tīng