兰陵王 赋古剑,用吉善甫韵 圭塘乐府卷一

元代 许有壬
昆吾铁。神物千年不灭。时出匣、摇荡碧空,闪闪寒芒电光掣。细看是巨阙。三尺。斜明隙月。新丰旅,弹尔醉歌,也胜毛锥校平侧。沉埋土花碧。向坚石寒泉,重砺霜雪。一天星斗昏无色。因起舞为乐,崆峒试倚,魑魅胆寒石自裂。免丰狱羁绁。勋业。几英杰。是曾*奸邪,腥渍余血。今方四海边尘绝。佩服处,闲伴金鱼宝*。只愁灵化,雷雨暗,水云国
kūn tiě shén qiān nián miè shí chū xiá yáo dàng kōng   shǎn shǎn hán máng diàn guāng chè kàn shì quē sān chǐ xié míng yuè xīn fēng   dàn ěr zuì   shèng máo zhuī xiào píng chén mái huā xiàng jiān shí hán quán   zhòng shuāng xuě tiān xīng dǒu hūn yīn wéi   kōng tóng shì   chī mèi dǎn hán shí liè miǎn fēng xiè xūn yīng jié shì céng   jiān xié   xīng xuè jīn fāng hǎi biān chén jué pèi chù   xián bàn jīn bǎo   *。 zhǐ chóu líng huà   léi àn   shuǐ yún guó