兰陵王·春雨

宋代 王用宾
绿芳阁。水竹平分四角。春犹嫩、芳草不芳,桃李无言但含萼。 条风力量薄,少却廉纤祓濯。黄昏后、遮树乱云,断续檐声晓来觉。 郊原判今昨。看麦陇青青,苔芥如槊。新黄湿绿封林壑。 趁一犁膏雨,半篙烟水,穰罢豚蹄先自酌。及时早东作。 萧索。暮天恶。怕雨润花开,重催花落。阴晴不测人难捉。 便一样风雨,两般忧乐。泥融谁悟,仕路险,净处著。
绿 fāng shuǐ zhú píng fēn jiǎo chūn yóu nèn fāng cǎo fāng   táo yán dàn hán è
tiáo fēng liàng báo   shǎo què lián xiān zhuó huáng hūn hòu zhē shù luàn yún   duàn yán shēng xiǎo lái jué
jiāo yuán pàn jīn zuó kàn mài lǒng qīng qīng   tái jiè shuò xīn huáng shī 湿 绿 fēng lín
chèn gāo   bàn gāo yān shuǐ   ráng tún xiān zhuó shí zǎo dōng zuò
xiāo suǒ tiān è rùn huā kāi   zhòng cuī huā luò yīn qíng rén nán zhuō
biàn 便 yàng fēng   liǎng bān yōu róng shuí   shì xiǎn   jìng chù zhù