兰陵王

宋代 陈韡
角声切。何处梅梢弄雪。还乡梦,玉井楼前,千朵芙蕖插空碧。邻翁问消息。为说红尘倦客。应怜笑、弓剑旌旗,底事留人未归得。 淮山旧相识。记急处笙歌,静里锋镝。隋堤杨柳犹春色。嗟十载人事,几番棋局,青油年少已鬓白。漫惆怅京国。 朱墨。困无力。似病鹤樊笼,老骥羁勒。夕阳不系栖林翼。待添竹东圃,种松西陌。功名休问,吾老矣,付俊杰。
jiǎo shēng qiè chǔ méi shāo nòng xuě huán xiāng mèng   jǐng lóu qián   qiān duǒ chā kōng lín wēng wèn xiāo xi wèi shuō hóng chén juàn yīng lián xiào gōng jiàn jīng   shì liú rén wèi guī
huái shān jiù xiāng shí chù shēng   jìng fēng suí yáng liǔ yóu chūn jiē shí zài rén shì   fān   qīng yóu nián shào bìn bái màn chóu chàng jīng guó
zhū kùn shì bìng fán lóng   lǎo yáng lín dài tiān zhú dōng   zhǒng sōng 西 gōng míng xiū wèn   lǎo   jùn jié