兰陵王

清代 吴藻
怕春去。把酒和春对语。天涯路,花落水流,究竟韶华靠谁住。 垂杨万万缕。何处。深藏杜宇。春归也,无力挽留,一任东君自为主。 愁怀黯如煮。已数遍残红,搓尽飞絮。几回还待开帘觑。 正满地芳草,半痕斜照,飞来蝴蝶尚栩栩。谅知我吟绪。 频著。断肠句。叹过客光阴,真个无据。阑干拍损空延伫。 只数点香晕,两行烟树。黄昏刚到,又禁著,一阵雨。
chūn jiǔ chūn duì tiān huā luò   shuǐ liú jiū jìng   sháo huá kào shuí zhù      
chuí yáng wàn wàn chǔ shēn cáng chūn guī wǎn   liú rèn dōng   jūn wéi zhǔ        
chóu huái 怀 àn zhǔ shù biàn cán hóng cuō   jǐn fēi huí huán dài kāi lián      
zhèng mǎn fāng cǎo   bàn hén xié zhào   fēi lái dié shàng liàng zhī yín    
pín zhù duàn cháng tàn guò guāng yīn zhēn   lán gān pāi sǔn kōng yán zhù        
zhǐ shǔ diǎn xiāng yūn   liǎng xíng yān shù huáng hūn gāng dào yòu   jìn zhù   zhèn