兰陵王

宋代 黄廷璹
絮花弱。吹满斜阳院落。秋千外,无数小舟,绿水溶溶带城郭。流光漫暗觉。辜却。莺呼燕诺。欢游地,都在梦中,双蝶翩翩度帘幕。 凭谁问康乐。又粉过新梢,红褪残萼。阑干休倚东风恶。怜瑟韵空在,鉴容偷改,青青洲渚偏杜若。故交半寥寞。漂泊。镇如昨。念玉指频弹,珠泪还阁。孤灯隐隐巫云薄。奈别遽无语,恨深谁托。明朝何处,夜渐短,听画角。
huā ruò chuī mǎn xié yáng yuàn luò qiū qiān wài   shù xiǎo zhōu   绿 shuǐ róng róng dài chéng guō liú guāng màn àn jué què yīng yàn nuò huān yóu   dōu zài mèng zhōng   shuāng dié piān piān lián
píng shuí wèn kāng yòu fěn guò xīn shāo   hóng tuì cán è lán gān xiū dōng fēng è lián yùn kōng zài   jiàn róng tōu gǎi   qīng qīng zhōu zhǔ piān ruò jiāo bàn liáo piāo zhèn zuó niàn zhǐ pín dàn   zhū lèi hái dēng yǐn yǐn yún báo nài bié   hèn shēn shuí tuō míng cháo chǔ   jiàn duǎn   tīng huà jiǎo