兰陵王

宋代 张元干
绮霞散。空碧留晴向晚。东风里,天气困人,时节秋千闭深院。帘旌翠波飐。窗影残红一线。春光巧,花脸柳腰,勾引芳菲闹莺燕。 闲愁费消遣。想娥绿轻晕,鸾鉴新怨。单衣欲试寒犹浅。羞衾凤空展,塞鸿难托,谁问潜宽旧带眼。念人似天远。 迷恋。画堂宴。看最乐王孙,浓艳争劝。兰膏宝篆春宵短。拥檀板低唱,玉杯重暖。众中先醉,谩倚槛、早梦见。
xiá sàn kōng liú qíng xiàng wǎn dōng fēng   tiān kùn rén   shí jié qiū qiān shēn yuàn lián jīng cuì zhǎn chuāng yǐng cán hóng xiàn 线 chūn guāng qiǎo   huā liǎn liǔ yāo   gōu yǐn fāng fēi nào yīng yàn
xián chóu fèi xiāo qiǎn xiǎng é 绿 qīng yūn   luán jiàn xīn yuàn dān shì hán yóu qiǎn xiū qīn fèng kōng zhǎn   sāi hóng 鸿 nán tuō   shuí wèn qián kuān jiù dài yǎn niàn rén shì tiān yuǎn
liàn huà táng yàn kàn zuì wáng sūn   nóng yàn zhēng quàn lán gāo bǎo zhuàn chūn xiāo duǎn yōng tán bǎn chàng   bēi zhòng nuǎn zhòng zhōng xiān zuì   mán kǎn zǎo mèng jiàn