兰陵王

宋代 秦观
雨初歇。帘卷一钩淡月。望河汉、几点疏星,冉冉纤云度林樾。此景清更绝。谁念温柔蕴结。孤灯暗,独步华堂,蟋蟀莎阶弄时节。 沈思恨难说。忆花底相逢,亲赠罗缬。春鸿秋雁轻离别。拟寻个锦鳞,寄将尺素,又恐烟波路隔越。歌残唾壶缺。 凄咽。意空切。但醉损琼卮,望断蔗瑶阙。御沟曾解流红叶。待何日重见,霓裳听彻。彩楼天远,夜夜襟袖染啼血。
chū xiē lián juǎn gōu dàn yuè wàng hàn diǎn shū xīng   rǎn rǎn xiān yún lín yuè jǐng qīng gèng jué shuí niàn wēn róu yùn jié dēng àn   huá táng   shuài shā jiē nòng shí jié
shěn hèn nán shuō huā xiāng féng   qīn zèng luó xié chūn hóng 鸿 qiū yàn qīng bié xún jǐn lín   jiāng chǐ   yòu kǒng yān yuè cán tuò quē
yān kōng qiè dàn zuì sǔn qióng zhī   wàng duàn zhè yáo quē gōu céng jiě liú hóng dài zhòng jiàn   cháng tīng chè cǎi lóu tiān yuǎn   jīn xiù rǎn xuè