蓝岭精舍

唐代 韦应物
石壁精舍高,排云聊直上。佳游惬始愿,忘险得前赏。 崖倾景方晦,谷转川如掌。绿林含萧条,飞阁起弘敞。 道人上方至,清夜还独往。日落群山阴,天秋百泉响。 所嗟累已成,安得长偃仰。
shí jīng shè gāo   pái yún liáo zhí shàng jiā yóu qiè shǐ yuàn   wàng xiǎn qián shǎng
qīng jǐng fāng huì   zhuǎn chuān zhǎng 绿 lín hán xiāo tiáo   fēi hóng chǎng
dào rén shàng fāng zhì   qīng hái wǎng luò qún shān yīn   tiān qiū bǎi quán xiǎng
suǒ jiē lèi chéng   ān zhǎng yǎn yǎng