烂柯山四首。最高顶

唐代 刘迥
白云引策杖,苔径谁往还。渐见松树偃,时闻鸟声闲。 豁然喧氛尽,独对万重山。
bái yún yǐn zhàng   tái jìng shuí wǎng huán jiàn jiàn sōng shù yǎn   shí wén niǎo shēng xián
huò rán xuān fēn jǐn   duì wàn chóng shān