览镜词

唐代 徐凝
宝镜磨来寒水清,青衣把就绿窗明。 潘郎懊恼新秋发,拔却一茎生两茎。
bǎo jìng lái hán shuǐ qīng   qīng jiù 绿 chuāng míng
pān láng ào nǎo xīn qiū   què jīng shēng liǎng jīng