览镜鬓间两三点雪

宋代 程公许
志士伤心髀肉生,寒儒努力在青春, 课书恨人囊萤聚,览镜惊呼鬓雪新。 岁晚何妨勤秉烛,行迷犹可复通津。 余功剩暖丹炉火,莫待幽人唤孔宾。
zhì shì shāng xīn ròu shēng   hán zài qīng chūn  
shū hèn rén náng yíng   lǎn jìng jīng bìn xuě xīn  
suì wǎn fáng qín bǐng zhú   xíng yóu tōng jīn  
gōng shèng nuǎn dān huǒ   dài yōu rén huàn kǒng bīn