兰花篇

明代 宋濂
阳和煦九畹,晴芬溢青兰。 潜姿发玄麝,幽花凝紫檀。 绿萝托芳邻,白谷挹高寒。 玄圣未成调,湘累久长叹。 绿葹虽外蔽,贞洁终能完。 岂知生平心,卒获君子观。 杂以青瑶芝,承以白玉槃。 灵风晓方荐,清露夜初溥。 此时不见知,骈罗混荒菅。 春风桃杏华,烂若霞绮攒。 徒媚夸毗子,千金买歌欢。 弃之不彼即,要使中心安。 愿结美人佩,把玩日忘餐。
yáng jiǔ wǎn   qíng fēn qīng lán  
qián 姿 xuán shè   yōu huā níng tán  
绿 luó tuō fāng lín   bái gāo hán  
xuán shèng wèi chéng diào   xiāng lèi jiǔ cháng tàn  
绿 shī suī wài   zhēn jié zhōng néng wán  
zhī shēng píng xīn   huò jūn zi guān  
qīng yáo zhī   chéng bái pán  
líng fēng xiǎo fāng jiàn   qīng chū  
shí jiàn zhī   pián luó hùn huāng jiān  
chūn fēng táo xìng huá   làn ruò xiá zǎn  
mèi kuā zi   qiān jīn mǎi huān  
zhī   yào shǐ 使 zhōng xīn ān  
yuàn jié měi rén pèi   wán wàng cān