朗月行

明代 刘基
朗月何胧胧,照我绮窗中。窗中美人不能寐,起看玉宇生秋风。 秋风飘飖吹木末,纤云卷尽悬明月。明月随风出海来,海水荡漾龙鳞开。 寒光喷浸碧落外,白浪涌作金银台。何处悲风怨羌管,谁家舞榭笙箕暖。 长信宫中漏水长,昭阳殿里更筹短。漏长更短总含情,开窗坐视河汉倾。 广寒宫,在何处,欲往从之渺烟雾。青鵻汗漫不可期,桂华如雪东方曙。
lǎng yuè lóng lóng   zhào chuāng zhōng chuāng zhōng měi rén néng mèi   kàn shēng qiū fēng
qiū fēng piāo yáo chuī   xiān yún juǎn jǐn xuán míng yuè míng yuè suí fēng chū hǎi lái   hǎi shuǐ dàng yàng lóng lín kāi
hán guāng pēn jìn luò wài   bái làng yǒng zuò jīn yín tái chǔ bēi fēng yuàn qiāng guǎn   shuí jiā xiè shēng nuǎn
cháng xìn gōng zhōng lòu shuǐ zhǎng   zhāo yáng diàn 殿 gēng chóu duǎn lòu cháng gēng duǎn zǒng hán qíng   kāi chuāng zuò shì hàn qīng
guǎng 广 hán gōng   zài chǔ   wǎng cóng zhī miǎo yān qīng zhuī hàn màn   guì huá xuě dōng fāng shǔ