琅琊行

宋代 郭祥正
琅琊异他山,坡陀晦诸峰。惟有山下水,其源与天通。 寻源见楼阁,鸳瓦青重重。宝镜递华灯,空岩散疏钟。 薰成香积界,回首非尘笼。阳冰俗篆未足数,禹称八咏元无功。 我来独酌惜已晚,醉倒不见欧阳公。摩挲苍崖读旧记,谁掣玉索缠蛟龙。 不忧石泐解磨灭,斯文自与元气同。徘徊落日跨马去,老松为我摇悲风。
láng shān   tuó huì zhū fēng wéi yǒu shān xià shuǐ   yuán tiān tōng    
xún yuán jiàn lóu   yuān qīng chóng chóng bǎo jìng huá dēng kōng   yán sàn shū zhōng    
xūn chéng xiāng jiè   huí shǒu fēi chén lóng yáng bīng zhuàn wèi shù   chēng yǒng yuán gōng    
lái zhuó wǎn   zuì dào jiàn ōu yáng gōng cāng jiù shuí   chè suǒ chán jiāo lóng    
yōu shí jiě miè   wén yuán tóng pái huái luò kuà lǎo   sōng wèi yáo bēi fēng