琅琊书屋为石秀才赋

明代 顾清
醉翁去来三百年,琅琊山水仍依然。林芳谷秀谁管领,石家书屋僧庐偏。 主人读书少谐俗,文章往往追古贤。山中风月足吟弄,世上富贵从推迁。 连连冈阜拥檐牖,郁郁竹树留风烟。晴猿昼啼白云下,独鹤夜叫长松巅。 冥搜得意或拊几,感慨双涕时沦涟。悠悠宁逐蠹鱼尽,兀兀已觉筌蹄捐。 君不见玉屏峰南瑁湖上,我家旧屋临清涓。绿萝摇春拂窗户,纸屏竹几清且便。 十年栖迟不谓好,一日怅望空云天。终南少室非我有,东华尘土劳鞍鞯。 劝君及时须行乐,豪杰未有终林泉。
zuì wēng lái sān bǎi nián   láng shān shuǐ réng rán lín fāng xiù shuí guǎn lǐng shí   jiā shū sēng piān    
zhǔ rén shū shǎo xié   wén zhāng wǎng wǎng zhuī xián shān zhòng fēng yuè yín nòng shì   shàng guì cóng tuī qiān    
lián lián gāng yōng yán yǒu   zhú shù liú fēng yān qíng yuán zhòu bái yún xià   jiào cháng sōng diān    
míng sōu huò   gǎn kǎi shuāng shí lún lián yōu yōu níng zhú jǐn   jué quán juān    
jūn jiàn píng fēng nán mào shàng   jiā jiù lín qīng juān luó 绿 yáo chūn chuāng hu zhǐ   píng zhú qīng qiě biàn   便  
shí nián chí wèi hǎo   chàng wàng kōng yún tiān zhōng nán shǎo shì fēi yǒu dōng   huá chén láo ān jiān    
quàn jūn shí xíng   háo jié wèi yǒu zhōng lín quán