览古四十二首 其十三

元代 杨维桢
出关弃孺子,南征笑狂生。 左右无黄发,淫夫挟之行。 戮杀汉使者,君臣起大兵。 尉佗羁汉绶,何曾请长缨。
chū guān   nán zhēng xiào kuáng shēng  
zuǒ yòu huáng   yín xié zhī xíng  
shā hàn shǐ 使 zhě   jūn chén bīng  
wèi tuó hàn shòu   zēng qǐng cháng yīng