览古四十二首 其十二

元代 杨维桢
汉廷古遗直,免官归田园。 已闻御史奏,严李有飞言。 矫制独无罪,加冠礼终存。 谁谓淮阳召,淮阳为寡恩。
hàn tíng zhí   miǎn guān guī tián yuán  
wén shǐ zòu   yán yǒu fēi yán  
jiǎo zhì zuì   jiā guàn zhōng cún  
shuí wèi huái yáng zhào   huái yáng wèi guǎ ēn