览古四十二首 其三十一

元代 杨维桢
骚雅去已久,宫体争哇淫。 洛阳风一变,枳性随人心。 乡关思萧瑟,作赋哀江南。 调入金钗臂,亡国有余音。
sāo jiǔ   gōng zhēng yín  
luò yáng fēng biàn   zhǐ xìng suí rén xīn  
xiāng guān xiāo   zuò āi jiāng nán  
diào jīn chāi   wáng guó yǒu yīn