览古四十二首 其三十三

元代 杨维桢
郑州跛男子,识者惟客师。 深沉有容量,不为同列知。 唾面戒其弟,俯世一何卑。 君看白水涧,沫额宣驽资。
zhèng zhōu nán   shí zhě wéi shī  
shēn chén yǒu róng liàng   wéi tóng liè zhī  
tuò miàn jiè   shì bēi  
jūn kàn bái shuǐ jiàn   é xuān