览古四十二首 其二十四

元代 杨维桢
弹琴戴安道,焦桐破奇声。 蔚宗与文季,俱以琴自鸣。 天子不得屈,王公不能聆。 独怜褚司徒,银柱老齐伶。
tán qín dài ān dào   jiāo tóng shēng  
wèi zōng wén   qín míng  
tiān   wáng gōng néng líng  
lián chǔ   yín zhù lǎo líng