览古四十二首 其二十八

元代 杨维桢
羲之在东床,风操夙所称。 蓝田誊转重,胡乃意不平。 出吊屈在我,反恶固其情。 以此悻悻死,无异匹妇轻。
zhī zài dōng chuáng   fēng cāo suǒ chēng  
lán tián téng zhuǎn zhòng   nǎi píng  
chū diào zài   fǎn è qíng  
xìng xìng   qīng