览古感时偶成十古律 其七

明代 王世贞
冬寒衣一称,朝饥酒再巡。老叨儿女惠,粗足渔樵身。 幼安恬遁野,子鱼惭要津。苟无青云望,何必登故人。
dōng hán chēng   cháo jiǔ zài xún lǎo dāo ér huì   qiáo shēn    
yòu ān tián dùn   cán yào jīn gǒu qīng yún wàng   dēng rén