兰谷辞为沈子赋也

明代 王世贞
菀菀谷中兰,习习微风吹。馨香自相媚,焉用傍人知。 陋彼灵均子,九畹广见滋。被以大国名,贡之白玉墀。 违性离故土,虽贵非所怡。欲识幽人贞,请听兰谷辞。
wǎn wǎn zhōng lán   wēi fēng chuī xīn xiāng xiāng mèi yān   yòng bàng rén zhī    
lòu líng jūn zi   jiǔ wǎn guǎng 广 jiàn bèi guó míng gòng   zhī bái chí    
wéi xìng   suī guì fēi suǒ shí yōu rén zhēn qǐng   tīng lán