浪淘沙·雨溜和风铃

宋代 金淑柔
雨溜和风铃。滴滴丁丁。酿成一枕别离情。可惜当年陶学士,孤负邮亭。边雁带秋声。音信难凭。花须偷数卜归程。料得到家秋正晚,菊满寒城。
liū fēng líng dīng dīng niàng chéng zhěn bié qíng dāng nián táo xué shì   yóu tíng biān yàn dài qiū shēng yīn xìn nán píng huā tōu shù bo guī chéng liào de dào jiā qiū zhèng wǎn   mǎn hán chéng