浪淘沙(素馨)

宋代 刘克庄
目力已茫茫。缝菊为囊。论衡何必帐中藏。却爱素馨清鼻观,采伴禅床。 风露送新凉。山麝开房。旋吹银烛闭华堂。无奈纱厨遮不住,一地闻香。
máng máng fèng wèi náng lùn héng zhàng zhōng cáng què ài xīn qīng guān   cǎi bàn chán chuáng
fēng sòng xīn liáng shān shè kāi fáng xuán chuī yín zhú huá táng nài shā chú zhē zhù   wén xiāng