浪淘沙·素手水晶盘

宋代 王仲甫
素手水晶盘。垒起仙丸。红绡碾碎却成团。逗得安排金粟遍,何似鸡冠。味胜玉浆寒。只被宜酸。莫将荔子一般看。色淡香消僝僽损,才到长安。
shǒu shuǐ jīng pán lěi xiān wán hóng xiāo niǎn suì què chéng tuán dòu ān pái jīn biàn   guān wèi shèng jiāng hán zhǐ bèi suān jiāng bān kàn dàn xiāng xiāo chán zhòu sǔn   cái dào cháng ān